Bây giờ
thì bài hát Mùa xuân đầu tiên đã trở thành thân quen với mọi người, mọi
nhà.
Bài hát
có giai điệu nhẹ nhàng uyển chuyển, như một điệu vallse. Ca từ giàu cảm xúc,
sâu lắng và đẹp như một bài thơ. Người nghe cảm nhận và hòa lòng mình cùng bài
hát, đồng cảm cùng giai điệu. Nhưng nhiều người vẫn chưa biết rằng bài hát có
một số phận long đong.

Mùa xuân
đầu tiên viết về sự kiện trọng đại của dân tộc. Đó là mùa xuân đầu tiên
Bắc - Nam
mới thật sự cùng chung vui một nhà, cùng hòa lòng người, tình yêu, tình thương
để cùng đón tết. Trong ông những hình ảnh về
mùa xuân của một đất nước trọn vẹn vẫn luôn ám ảnh. Những cánh én chao nghiêng,
những tiếng gà gáy bên sông bình yên... Và cao hơn hết là tình yêu con người,
từ nay người biết thương người, từ nay người biết yêu người.
Bài hát
ra đời và tên bài hát là Mùa xuân đầu tiên vừa đúng với thực tiễn lại
vừa rất người khi nói về sự thống nhất sự yêu thương của những đứa con cùng
chung bọc trứng. Tuy nhiên sau khi ra đời bài hát không được đón nhận, mặc dù
có được in trên báo Sài gòn giải phóng. Thế là bài hát được người nhạc sỹ
cẩn thận bỏ vào ngăn tủ.
Nhưng từ
một đất nước xa xôi phía trời Tây, đất nước mà bao thế hệ vẫn mơ về: "Nước
Nga, ờ nước ấy" đã tuyển chọn và in bài hát của ông. Và nơi trình diễn đầu
tiên, mùa xuân đầu tiên của bài hát, là đài phát thanh Moscow, nơi cất lên
những âm thanh, và những lời ca đầu tiên của nó.
Nhạc sỹ
Nguyễn Thụy Kha cho biết, dường như phải chờ đến khi Văn Cao tạ thế (10.7.1995)
Mùa xuân đầu tiênmới thực sự loang sâu vào đời sống âm nhạc hôm nay. Đó
là nỗi truân chuyên của từng tác phẩm. Phải nói rằng, trong những sáng tác âm
nhạc của Văn Cao thì Mùa xuân đầu tiên được biết đến chậm nhất, phải sau
20 năm (1976 - 1996) phải tới mùa xuân đầu tiên, Văn Cao mãi mãi vắng trên cõi
đời thì bài hát Mùa xuân đầu tiên của ông mới thực sự có đời sống.
Khác với
những bài hát của nhiều nhạc sỹ khi viết về thống nhất đất nước, Văn Cao đã để
cho sự kiện đi qua gần một năm trời. Những suy tư, những chiêm nghiệm cứ dày
thêm mãi. Và ông khai thác sự kiện không phải là tiếng reo vui ngày đất nước
giải phóng để muốn bay lên say ngắm đất nước. Theo Văn Thao con trai của nhạc
sỹ: Ngày 30-4-1975 đất nước hoàn toàn thống nhất, cả dân tộc reo vui. Văn Cao
im lặng. Chỉ thấy đôi mắt ông sáng lên lấp
lánh. Có một cái gì đó đang chuyển động trong đầu ông. Một âm thanh mơ hồ, mỏng
mảnh như làn khói thoảng qua. Một tiếng gà gáy mênh mang. Một tia nắng lấp
lánh. Và một cánh én... Những âm thanh, những hình ảnh chập chờn trong đầu ông
rồi lại tan biến.
Và cảm
xúc chỉ ùa về khi mùa xuân đến. Ông khẽ khàng ngồi bên phiếm đàn và giai điệu
mượt mà bừng lên. Những cảm xúc lâu ngày ấp ủ, những suy tư dồn nén bật lên
thành khúc nhạc reo vui. Có lẽ đó là cái vui của con người đã từng đi qua những
năm tháng đau thương...vì vậy tiếng reo vui thật sự sâu lắng:
Rồi dập
dìu mùa xuân theo én về
Mùa bình
thường mùa vui nay đã về
Mùa xuân
mơ ước ấy đang đến đầu tiên
Với khói
bay trên sông gà đang gáy trưa
Bên sông
một trưa nắng vui cho bao tâm hồn.
Tiếp theo
người nhạc sỹ suy tư về mùa xuân trọn vẹn. Đó chính là sự suy tư về con người
về tình yêu thương. Và chính sự suy tư này mà làm nên số phận long đong của bài
hát:
Ôi giờ
phút yêu quê hương làm sao trong xuân vui đầu tiên.
Ôi giờ
phút trong tay anh đầu tiên một cuộc đời êm ấm
Từ đây
người biết quê người
Từ đây
người biết thương người
Từ đây
người biết yêu người...
Nếu như
dưới lăng kính bây giờ, chúng ta cảm nhận được sự kiện thống nhất đất nước là
sự mở đầu của dân tộc về sự đoàn kết, yêu thương và hòa giải thì những điều mà
nhạc sỹ viết như trên hàm chứa ý nghĩa sâu sắc, những triết lý sâu sắc về điều
ấy. Tư duy người nhạc sỹ nhiều khi đã đi trước và chúng ta chưa kịp theo. Bởi
vậy có những điều đôi khi vì rất nhiều nguyên nhân mà bị bỏ qua cũng có khi lại
chú ý một cách thái quá.
Cũng đã
xẩy ra với Văn Cao khi ông bị phê bình khi sáng tác bài hát: Tiến về Hà Nội.
Người nhạc sỹ khi bị phê bình mà ngỡ ngàng. Bởi chính ông cũng không hiểu.
Những ca
từ trong ca khúc Tiến về Hà Nội bừng bừng khí thế, náo nức ngày trở về:
Trùng trùng quân đi như sóng/ Lớp lớp đoàn quân tiến về/ Chúng ta đi nghe vui
lúc quân thù đầu hàng cờ ngày nào tung bay trên phố/ ... Năm cửa ô đón mừng
đoàn quân tiến về/ Như đài hoa đón mừng nở năm cánh đào chảy dòng sương sớm
long lanh...
Trong
chúng ta khi nghe bài hát đều nghĩ nó được viết trong những ngày tháng 10 lịch
sử Giải phóng Thủ đô, khi đoàn quân đang rầm rộ tiến về. Nhưng ít ai biết rằng
bài hát lại được viết từ rất sớm, trong lúc cuộc kháng chiến chống Pháp
đang bước vào gia đoạn quyết liệt nhất. Những hình ảnh ông vẽ ra trong bài hát
đã bị phê bình là lạc quan tếu.
Thế đấy
trong những khó khăn, người nghệ sỹ vẫn mơ về (cũng có thể nhìn thấu ngày chiến
thắng) sẽ đến, nhưng lúc đó sự nhìn thấu ấy chưa được công nhận. Sau này nhạc
sỹ Huỳnh Minh Siêng (bút danh của nhạc sỹ Lưu Hữu Phước) may mắn hơn khi sáng
tác bài Tiến về Sài Gòn cũng trước giải phóng đã được đón nhận và trở
thành tiếng reo vui cùng đoàn quân tiến vào giải phóng Sài Gòn năm 1975..
Văn Cao
cũng đã viết nhiều bài hát mà sự kiện chưa từng có trong thực tiễn. Đó là dự
báo nhưng qua thời gian, những dự báo đó là chính xác. Các bài Không quân
Việt Nam sáng tác đầu
thập niên 40, khoảng năm 1945, lúc binh chủng này còn chưa được thành lập tại
Việt Nam, hay Hải quân
Việt Nam, Chiến sĩ Việt Nam...cho
các binh chủng tương lai, trước khi ông lên Việt Bắc theo kháng chiến chống
Pháp là những bài như vậy. Tác giả đã nhìn ra cái tất yếu sẽ đến. Đó chính là
sự nhạy cảm là tư duy vượt trước.
Quay trở
lại bài Mùa xuân đầu tiên, vượt lên tất cả đó là tình yêu thương con
người với con người. Chúng ta cảm động khi nhạc sỹ lại nhắc lại lần hai khổ
nhạc: rồi dập dìu mùa xuân theo én về... hình ảnh người mẹ nhìn đàn con nay đã
về, đó chính là hình ảnh mơ ước. Cả dân tộc đã từng mơ ước rất lâu Bắc - Nam
xum họp một nhà. Những chiến sỹ sẽ trở về. Trở về trong vòng tay mẹ. Những con
người trở về với con người để cho: Nước mắt trên vai anh; giọt rơi ấm trên
vai anh, niềm vui phút giây như đang long lanh. Để từ đó: Ôi giờ
phút yêu quê hương làm sao trong xuân vui đầu tiên.
Mùa xuân
đến là sự gặp gỡ, gặp gỡ bạn bè người thân,và cao hơn là gặp gỡ những tâm hồn,
những tấm lòng mà vẫn còn xa cách vẫn còn ngập ngừng. Và chỉ có sự kỳ diệu của
lòng yêu thương, sự kỳ diệu của mùa xuân mới làm được điều đó. Những nốt nhạc,
những cảm xúc trong Mùa xuân đầu tiên chính là nhịp cầu để xóa bỏ cách
ngăn, con người tìm đến con người như người nhạc sỹ tài danh đã mơ ước để có
những mùa xuân yêu thương,, mùa xuân trọn vẹn.
Và chúng
ta vẫn tin có một mùa xuân như vậy.
Tác giả: Nguyễn Đăng Tấn